Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

Bài học quan trọng mà có người cả đời mới nắm bắt: Lấy nhu thắng cương, lấy ít thắng đa dạng mới là đạo của kẻ mạnh, là đại trí óc của người chiến thắng!

01.

Một trong những hero chủ quản của Triết học Trung Quốc, Lão Tử từng được người thầy Thường Tung của chính mình dạy cho bài học để đời bên giường bệnh khi ông hỏi học sinh rằng: "Cái lưỡi của thầy có còn không?"

Lão Tử kinh ngạc tư vấn: "Tuy nhiên rồi ạ, không có lưỡi sao thầy thủ thỉ được?"

Người thầy lại hỏi: "Vậy răng của ta còn không?"

Lão Tử lắc đầu: "Thầy già rồi, răng đã rụng hết."

Thường Tung đáp rằng: "Con thấy đó, cái lưỡi thì mềm nhưng nó vẫn còn; cái răng thì cứng nhưng lại dễ rụng đi. Vạn sự vạn vật trên thiên hạ, ko phải đều như vậy sao?"

Sau câu hỏi ngày hôm đó, Lão Tử đi về suy ngẫm và nhìn thấy phổ biến bài học thấu đáo. Ông đã viết lại lời dạy trong "Đạo đức kinh" truyền cho hậu thế như sau: "Trên đời này không gì yếu mềm hơn nước, thế nhưng mà công phá được đông đảo những gì chắc nịch. Chẳng gì hơn được nước, chẳng gì thay thế được nước. Mềm thắng cứng, nhu thắng cương, trần thế người nào cũng nhân thức thế, mà mấy bạn nào làm được".

Do đó, chẳng hề cứ mạnh bạo mới là cách thức độc nhất vô nhị để khắc phục nhân tố. Nhiều lúc chính sự hạ bản thân mình, nhún nhường nhịn và khiêm tốn lại giúp chúng ta giành được phổ thông ích lợi hơn. Cách thức nhanh nhất để giải quyết mọi tranh chấp chính là lấy nhu thắng cương. Chẳng vậy mà trong việc đối nhân xử thế, người ta luôn coi trọng đạo lý: "Lùi một bước biển rộng trời cao".

Đàn ông đừng chỉ biết thẳng, vì thẳng quá dễ gãy, đôi khi biết tự cong mới là cảnh giới trí tuệ bản lĩnh nhất - Ảnh 1.

02.

Vững chắc và mềm dẻo cũng là sự khác lạ giữa cây bàng và cây liễu. Khi một trận bão lớn đổ ập vào lục địa, nhà cửa cây cỏ đều bị hủy hoại gớm ghê, không gãy thì cũng sập, cây bàng lớn cũng ngã đổ chỉ còn mỗi gốc đơn côi, chỉ có độc nhất vô nhị cây liễu mỏng ven hồ vẫn sinh tồn. Nhánh liễu mềm mỏng lúc nào cũng đu đưa dù chỉ một cơn gió nhẹ thoáng qua, tưởng như vô cùng yếu đuối nhưng bản chất lại ẩn chứa sức sống ngoan cường. Nó không hề giống loài vững chắc nhất, thẳng tắp nhất, hay vươn cao vươn xa nhất, nhưng nó luôn có thể chiến đấu với gần như gió táp mưa sa của cuộc thế nhờ sự bạn dạng tính mềm mỏng trời cho của bản thân.

ngừng thi côngĐây chính là một cảnh giới, một mỹ đức, một thái độ sống sót, một bản lĩnh trong ứng xử, càng là đại trí tuệ của nhân sinh. Sự bền bỉ mượt mà có thể mang đến thành công trong sự nghiệp, giúp cuộc sống phối hợp, cuộc đời vui thú, nâng cao đạo đức, hoàn thành phẩm giá, xây dựng mối quan hệ phường giao càng định hình và bền chặt hơn.

Điển tích trong khoảng xưa đã chứng tỏ sức mạnh tiềm tàng của sự nhẫn nhịn như là Việt vương Câu Tiễn "nằm gai nếm mật", Bình Định vương Lê Lợi "chốn hoang dại nương chính mình". Giả dụ thuở xưa, Câu Tuẫn qua đời phục trước Ngô vương trong đại chiến giữa hai nước Ngô - Việt thì đã chẳng phải chịu trăm đắng nghìn cay đày ải thân bản thân mình, nhưng thay vào đó, mãi mãi mang nỗi nhục mất nước trên lưng suốt hàng thế kỷ sử sách. Tương tự tương tự, khi Lê Lợi từ chối những chức quan tốt theo mưu đồ của tướng nhà Minh, ví như ông không lấy lùi khiến cho tiến, đi về ẩn giấu nơi núi rừng mà âm thầm chiêu tập thiên tài lanh lợi thì khó khăn có thể khiến nên nghiệp lớn sau này.

Dưới sức ép, phải học phương pháp thay đổi, trong gian nguy, học phương pháp tự kiểm soát an ninh bản thân mình. Lùi một bước trời cao biển rộng, nhẫn một thời sóng lặng gió êm. chậm tiến độ mới là sự trí tuệ khả năng thực sự của một bậc trượng cu li, nhân thức mượn gió trợ hỏa, biết chọn lựa thời mà làm, nhân thức lấy yếu thắng mạnh, biết lấy nhu đấu cương. Chúng ta phải đủ khôn ngoan để giữ vững "độ cong" của mình, không tiến công mất giới hạn, không thây kệ cho người ta cướp đoạt và nhục nhã. Không chỉ biết cách cong, mà phải cong sao cho đáng, có lý có cớ, cong mà không gãy gập tấn công mất bản thân mình.

Khi chúng ta thực sự thấu hiểu đạo lý ẩn sâu bên trong, nắm bắt rằng nhượng bộ không có nghĩa là nhu nhược, yếu vậy mà trái lại là biểu lộ sự tài trí, bao dung và cao thượng thì chúng ta mới thật sự biến thành người thắng lợi. Ko phải tự dưng mà người xưa có câu "lấy nhu thắng cương" và "lấy lùi khiến tiến", nghe thì tưởng dễ, nhưng không phải bạn nào cũng khiến cho được.

Đàn ông đừng chỉ biết thẳng, vì thẳng quá dễ gãy, đôi khi biết tự cong mới là cảnh giới trí tuệ bản lĩnh nhất - Ảnh 2.

03.

Trong câu chuyện của Sói và Cừu, tưởng như con Chiên béo sẽ ngay ngay lập tức trở thành mồi ngon cho Sói đang bụng đói cồn cào, nhưng Cừu đã sử dụng thông minh của mình để "cứu thua" trông thấy.

Nó với tốc độ cao trí nói trước khi Sói kịp ra tay: "Trước khi ăn giết tôi, tôi phải nhắc nhở anh biết, tôi có sức mạnh lớn tới nhịn nhường nào khi thắng được cả Bò Mộng. Không tin, anh gọi Bò Mộng đến mà xem."

Sói dĩ nhiên không tin nhưng vẫn nói: "Mi cố ý giả vờ để sắm bí quyết chạy đi mất chứ gì?"

Cừu đáp: "Không bao giờ. Anh cứ giam cầm tôi tham gia trong hang động, rồi tự bản thân canh bên ngoài thì ai mà chạy được."

Nghe hợp lý, Sói bèn gọi Bò Mộng khỏe nhất đến. Nó thả cả nhị tham gia một hang lớn để đấu tranh rồi tự bạn dạng thân đứng giữ cửa hang bên ngoài, ngừa Rán chạy trốn.

Trận chiến hối hả diễn ra với những tiếng động ầm ỹ bên trong. Một lúc sau, Rán đủng đỉnh đi tha, khi mà Bò Mộng nằm quỵ trên đất với những vết thương bê tha máu trên đầu. Con Sói ngạc nhiên tới ngỡ ngàng, vội dấn thân trong hang rà soát lại. Hóa ra, Cừu luôn nhanh nhẹn hạn chế được mỗi lần Bò Mộng tiến công tới, lại khôn khéo sử dụng triệt để địa hình làm cho Bò toàn đâm đầu vào vách động cứng rắn, tự gây ra những vết thương chí mạng.

Sói tức chính mình trông thấy bản thân bị lừa bởi chiêu "lấy lùi làm cho tiến" của Rán, nó vội vã đuổi theo ra ngoài thì đã làm gì thấy bóng vía của Chiên nữa.

Duyệt y câu chuyện ngụ ngôn này, một lần nữa chúng ta cần nhận ra trí não lớn của đời người không hề tranh đấu quên bản thân mình, hung hăng tiến về phía trước mà nhiều lúc, lùi bước mới chính là tiến lên. Khi chúng ta đứng trước gian truân, thay vì bài xích và tự trách, hãy nhìn lại chỗ khuyết điểm của chính mình, rồi tận dụng những lợi thế để khỏa lấp vào chỗ trống đó. Đừng nghĩ đời người lúc nào cũng trơn tru thẳng bước, thỉnh thoảng, một quãng lùi lại để tự suy xét phiên bản thân, sáng tỏ về tình huống, mới giúp chúng ta cảm nhận vừa đủ biển rộng trời cao là như thế nào.

Dương Mộc

Theo Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: dịch vụ bất động sản

0 nhận xét:

Đăng nhận xét