Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

Những thành phố đang chìm dần ở châu Á và cái giá phải trả cho chuyển đổi khí hậu

Ở phía bắc Jakarta, phương pháp không xa một bến Cảng nơi công nhân tháo dỡ cá thu đông lạnh, một tòa nhà vô chủ chìm sâu dưới một mét nước ám muội. Nhà kho này bị ngập từ năm 2007, sau khi những cơn mưa xối xả và triều cường nhấn chìm một nửa đô thị dưới gần bốn mét nước, cướp đi chỗ ở của nửa triệu người và gây ra tổng thiệt thòi lên tới 550 triệu đô la. Tòa nhà đã bị quên khuấy kể trong khoảng lúc ấy.

Bè đảng lụt luôn là một điều nhức nhối tại Jakarta, nhưng trong những năm mới đây lại càng trở thành đặc biệt trầm trọng hơn. Phổ thông thành phố khác ở châu Á cũng đang bị bắt nạt dọa bởi thảm họa này. Khi nhân loại hot lên, mực nước biển cũng dâng lên. Mưa bão lớn sinh ra thường xuyên hơn và bão lốc xoáy nhiệt đới xuất hiện với cường độ mạnh hơn.

Dường như đó, mặc cho nguy cơ bạn hữu lụt tăng thêm, các đô thị ven biển của châu Á vẫn không kết thúc phát triển và mở rộng. Theo Nhà băng Sản xuất Châu Á (ADB), số lượng cư dân sống ở vùng đồng bằng anh em lụt ở châu Á dự kiến ​​sẽ tăng hơn gấp đôi từ trong khoảng năm 2000 tới năm 2060. Khi các thị trấn đã tạo ra, họ làm cho nguy cơ xảy ra đồng đội lụt trầm trọng hơn bằng bí quyết phủ độc đáo mặt đất vốn có khả năng thu nạp nước tốt bằng bê tông và nhựa trục đường. Từ đó, số lượng và giá trị của nả có nguy cơ bị thiệt thòi cũng tăng lên. 13 trong tổng số 20 thị trấn dự kiến ​​sẽ có mức tăng lớn nhất về thiệt thòi hàng năm do tập thể lụt trong khoảng năm 2005 tới 2050 đều ở châu Á.

Mặc dù Akuarium là một khu dân cư tồi tàn nằm bên bờ biển, nhưng đứng từ đây không thể nào trông thấy biển bởi đường phường quá bụi bẩn. Có một bức tường ven biển chống ngập cao ba mét nằm ngay trong tuyến đường đi.

Trong đa dạng thế kỷ vừa qua, chính quyền Jakarta đã cắt cử rộng rãi kỹ sư thiết kế các công trình ngăn chặn nguy cơ mực nước ngày càng dâng cao. Trong thế kỷ 18, họ xây dựng các kênh mương bè đảng; tham gia thế kỷ 19, họ cho xây dựng những bể lắng. Sau trận lũ tham gia năm 2007, bức tường ven biển dài 30 km xây dựng thương hiệu, đồng thời mở rộng và nạo vét thêm các bể lắng.

Ý nghĩ đó rằng nước sẽ rút chỉ khi thiên nhiên bị khắc nhạo báng vẫn luôn thôi thúc các nhà quy hoạch Indonesia mua ra các sáng kiến mới. Sau một trận lụt thảm khốc khác tham gia năm 2013, Tổng thống đã chỉ thị các bộ trưởng phải thẳng cánh hơn nữa. Kết quả là sự có mặt trên thị trường của Capital Integration Development, một công trình có trị giá lên đến 40 tỷ đô la, bao gồm một bức tường ven biển dài 25km và 17 hòn đảo nhân tạo mà sẽ bịt kì quặc vịnh Jakarta.

Bức tường ven biển phòng hạn chế bè đảng tại Jakarta

Ý tưởnrg này đã gây tranh biện bởi chi tiêu đẩy đà và những thiệt hại nó sẽ gây ra lên hệ sinh thái biển tại vùng vịnh lạ mắt, và quan trọng hơn cả là thực tại, nó đã không giúp giải quyết xuất xứ quan trọng gây ra bè đảng lụt triền miên tại Jakarta: sự lún nền. Theo Heri Andreas, một nhà địa chất tại Viện Công nghiệp Bandung, trong khi mực nước biển đang dâng cao thêm khoảng 0,8cm một năm, một phần ở phía bắc, vùng duyên hải Jakarta mỗi năm đang chìm dần 25cm.

40% diện tích Jakarta bây chừ đang ở dưới mực nước biển. Điều này đồng nghĩa với việc lượng nước trong chuỗi hệ thống thoát nước đáng lẽ sẽ thoát đi thì lại bị bận bịu kẹt trong thị trấn. Và khi Jakarta chìm xuống, nó đang kéo các đê chống cộng đồng xuống cùng với nó.

Mặt khác, việc xây đắp các nhà máy và hệ thống ống xử lý nước sạch sẽ rất tốn kém và tốn thời điểm, mà kết quả thì chẳng thể trông thấy ngay được. Trái lại, Indonesia đang đi theo chiến lược ncicd (dự án tích hợp phòng chống đàn lụt ven biển) biến 1.000 ha đất khai phá thành một thị trấn bên bờ sông trong thành hình dạng của một "garuda", một con chim thần thoại và cũng là biểu tượng của Indonesia. "Bằng cách tạo ra bắc Jakarta, công trình hứa hẹn hẹn sẽ xong xuôi nguyện vọng về một thị trấn mang tầm đẳng cấp quốc tế giới của giới tinh hoa chính trị Indonesia", Emma Colven thuộc Đại học Oklahoma, cho biết. Quần chúng đều muốn xây dựng những cơ sở cơ sở vật chất có thể nhìn thấy được ngay.

Vào bốn tuần tám, Chính phủ ra dấu hiệu về một sự đổi mới. Chính phủ công bố ý tưởnrg làm tinh khiết nguồn nước công cộng của Jakarta và kết hợp toàn đô thị lại với nhau trong cố gắng nhằm chặn lại việc khai thác nước ngầm. Chiến lược ncicd cũng đã được sửa đổi. Bức tường ven biển sẽ không còn rào loanh quanh vùng vịnh, và các hòn đảo nhân tạo cũng đang được túa bỏ, dù rằng 2.000 ha đất vẫn sẽ bị thu hồi để tạo ra. Nhờ vậy, chi phí đã giảm người tình. .

Jakarta chẳng hề là thành phố châu Á duy nhất rút lại ý nghĩ đó lúc đầu về các chiến lược lớn mang tính khoa học trong những năm mới đây, và chấp hành các giải pháp giữ vững anh em có chi phí thấp hơn. Sự chuyển đổi đáng lưu ý nhất diễn ra tại Singapore, một nơi không xa lạ gì với các nhà máy nước mập mạp. Singapore cũng vừa xong xuôi xây đắp bể lắng với chi phí 164 triệu đô la Mỹ, một thánh các con phố gồm các trụ bê tông và được làm cho ráo nước bằng đường ống mà bạn có thể tài xế xuyên qua.

Thành phố rất kiêu hãnh về Marina Barrage, một hệ thống máy bơm khổng lồ với chín cổng thủy lực dài 27m để chặn đứng các khu xã buôn bán bị ngập lụt, và nó nhà cửa trị giá 226 triệu SGD này thành một điểm lôi cuốn khách tham quan. Trong thập kỷ qua, Singapre đã chi tổng cộng 2,4 tỷ SGD cho các ống dẫn nước. Tất nhiên, khi đô thị nhỏ bé này hết chỗ cho các nhà cửa mới khổng lồ, và khi những cơn bão dữ dội hơn doạ dọa sẽ vô hiệu ngay cả màng lưới thoát nước mới tiến bộ nhất, Singapore đã phải suy nghĩ lại về cách giữ vững lượng nước mưa.

Vào năm 2006, Singapore đã đưa ra một chiến lược về tăng kĩ năng tiếp thu nước của thị trấn bằng cơ chế tự nhiên, ưng chuẩn việc biến các kênh và hồ chứa thành suối và hồ và bằng phương pháp sản xuất vùng đất ngập nước và các môi trường khác được kiến tạo để chống đồng minh. Sau cuối, đầm lầy có thể thu nhận lượng nước từ lũ lụt một phương pháp hiệu quả, trong khi rừng đước giúp kiểm soát an ninh các thị trấn dọc bờ biển khỏi tác động của những cơn bão.

Duy trì những giải pháp như trên rẻ rất hơn phổ biến so với xây đắp các con đê bảo kê. Singapore đã chấm dứt 75 dự án tương tự như vậy trong công đoạn 2010 đến 2018. Kế hoạch này cũng giúp thu hoạch nước mưa, là thử nghiệm thắng lợi đầu tiên tại khu vực nhiệt đới. Tuy vậy phần còn lại của châu Á, với chi phí bỏ ra cho phòng chống bằng hữu lụt không được phóng khoáng tương tự, chắc chắn sẽ đi theo lối mòn.

Mỹ Linh

Theo Trí thức trẻ/Economist


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét