Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

Đỉnh cao của trí tuệ: Ngưng cạnh tranh mù quáng, đừng cố sản xuất vết thương trong lòng bản thân mình rồi mới sắm bí quyết chữa lành nó

01

Có một thắc mắc như thế này trên Internet: Thế nào là so sánh mù quáng với bản thân mình? Có người cho nhân thức: "Đó là việc tôi tự khiến cho lòng bản thân trở thành rối bời và không vui vẻ".

Trong thành quả "Hồng Lâu Mộng", Lâm Đại Ngọc là một người thanh nữ kỳ lạ như vậy. Cô ấy lanh lợi nhưng mẫn cảm và hay nghi hoặc. Một ngày nọ, có người gửi cho cô nhì cung hoa. Cô sung sướng cầm lấy những bông hoa, nhìn nó và hỏi một bí quyết bất ngờ: "Hoa này là tặng riêng cho tôi, hay các tỉ muội nào cũng có?". 

Khi cô nhân thức rằng các chị em kia khách hàng nào cũng có, cô lạnh lùng thả cung hoa rồi nói: "Tôi biết, ví như người khác chọn lựa phần còn lại thì đâu đến lượt của tôi." Chính tính cách thức này khiến cho Lâm Đại Ngọc thường bị tổn thương trong cuộc sống vì một vài chuyện nhỏ nhặt và cơ thể càng ngày càng tồi tệ.

Trái lại, Tiết Bảo Xoa là một người phụ nữ biết bí quyết phán đoán cảnh huống. Cô thu dọn công trình sạch sẽ. Ga trải giường, sách và hoa luôn được thay nhiều lần.

Đúng vậy, cuộc sống có hạn. Chúng ta không cần phải mù quáng, phung phí thời điểm hay thậm chí là tiêu pha cuộc sống. Do vì trong nhân loại này, chẳng hề đa số những nhân tố có lí và xinh tươi đều có thể sinh tồn và được hiện thực hóa theo hy vọng của riêng chúng ta.

Khi chúng ta không hạnh phúc, chúng ta có thể thư giãn tâm hồn, đối xử với mọi người bằng trái tim hiền đức, cho người khác một cuộc sống hạnh phúc cũng chính là cho bản thân một cuộc sống dịu dàng hơn.

Đỉnh cao của trí tuệ: Ngưng cạnh tranh mù quáng, đừng cố tạo ra vết thương trong lòng mình rồi mới tìm cách chữa lành nó - Ảnh 1.

02

Người khôn ngoan thực thụ sẽ sống mãi mãi trong hiện tại, biết nói lời tạm biệt với những vấn đề không hạnh phúc và trái tim đang hướng về tương lai.

Em họ của tôi vừa qua đã xin được việc ở một tổ chức kinh doanh và cô ấy luôn ân cần đến ý kiến của người khác về cô ấy. Khi nghe ai đó nói rằng cô hơi ngốc khi đeo kính, thì cô ấy đã nhanh lẹ bỏ mắt kính cũ đi và đeo một cặp kính áp tròng, khi nghe khách hàng nào đó nói rằng tóc cô ấy xấu và cô trông già hơn khi để mái tóc này, cô ấy đã nhanh chóng cắt đi mái tóc của chính mình.

Nhưng cô nghĩ, hà cớ gì bản thân lại nghe lời chỉ trích của người khác để khiến cho phiên bản thân không vui. Cho đến một ngày cô ấy kết thúc một công trình gian khổ, phần nhiều các đồng nghiệp đã đều tán thưởng cô và sau cuối cô ấy hiểu rằng thay vì cố gắng thay đổi theo sự phán xét của người khác, chi bằng cố gắng trở nên tốt hơn.

Vài người nói, "Một trong những tín hiệu của sự trưởng thành của một người là trong cuộc sống, đa dạng việc xảy ra với bạn mỗi ngày, có thể nó có ý nghĩa với bạn nhưng đó có thể là vấn đề bất nghĩa với người khác."

Việc bình chọn xem một điều là tốt hay xấu có can dự đến thái độ của chính bạn. Thái độ khác nhau sẽ cho kết quả không giống nhau. Những người sống hạnh phúc thường có một điểm tầm thường. Họ biết phương pháp chịu đựng, có thỉnh thoảng, họ bằng lòng lùi một bước khi gặp mặt phải yếu tố thay vì tranh thắng hay thua. Đây chẳng hề là một điều không dễ dàng hiểu hay hồ đồ, mà đây là trí não của người nhân thức nhìn xa trông rộng.

03

Tôi đã nghe một câu chuyện bé dại như vậy. Có một người đại trượng phu trung niên bị bủa vây bởi những rắc rối, mọi thứ nhịn nhường như khiến cho ông không thỏa mãn. Ông ta nhìn vòng quanh để sắm bí quyết thoát khỏi rối rắm.

Một ngày nọ, ông đến một con sông và thấy một ông già ngồi trong bóng râm câu cá; chẳng những vậy, ông lão còn cầm cần câu trong sự êm ấm. Người đàn ông luống tuổi đi đến, cúi đầu và hỏi: "Xin lỗi, ông có thể dạy tôi kín đáo để thoát khỏi rắc rối không?"

Ông già cười cợt và hỏi: "Người nào trói rối rắm vào anh vậy?". Ông trả lời: "Ồ, không". Ông già nói: "Giả dụ không ai trói buộc anh, vậy vì sao anh cần sự giải thoát?". Người đại trượng phu đứng tuổi ngộ ra vấn đề gì đó và ngay ngay tức khắc mặt ông sáng hẳn lên. Phổ thông rắc rối trong cuộc sống đích thực là tự mình cạnh tranh hay tự mâu thuẫn mà ra, nghĩ suy của bản thân đã trói buộc chúng ta. Thỉnh thoảng, không phải rối rắm hay phiền não không buông tha bạn, mà là bạn không dám tấn công bại nó.

"Mùa xuân trăm hoa đua nở, mùa thu thì có trăng, mùa hè có gió mát còn tuyết là của mùa đông. Nếu như bạn không có gì khiến lòng lúng túng, thì đó là mùa nào với bạn cũng đẹp." Khi chúng ta học cách không cạnh tranh mù quáng với bản thân, sẽ có nhiều gió và ánh sáng trong cuộc sống. Khi bạn không cạnh tranh mù quáng với người khác, sự hiểu biết lẫn nhau có thể khiến cảm xúc trở thành thâm thúy hơn, khi chúng ta không chiến đấu một cách mù quáng với những rối rắm, đoạn đường của cuộc sống sẽ trở thành mênh mang hơn.

Có một câu nói: "Chúng ta luôn nhìn lên và ngưỡng mộ hạnh phúc của người khác. Nhưng khi chúng ta nhìn lại bạn dạng thân, chúng ta nào nhân thức rằng người khác đang trằm trồ và ghen tuông ganh với cuộc sống của chúng ta hiện nay." 

Trước mọi thứ phổ biến và vướng mắc trong cuộc sống, bạn nên học cách buông bỏ và khoan dung, dùng tấm lòng hiền khô và trái tim tận tâm đối đãi với người khác, mở ra cánh cửa hạnh phúc trong cuộc sống mà không mù quáng. Đây là trí não tuyệt vời để có một cuộc sống êm ấm.

Theo Tịnh Kỳ

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét